*Chương truyện chưa được beta
Lúc Lâm An Lan tỉnh lại, bầu trời còn đang đổ mưa.
Rèm cửa sổ dày nặng che lại ánh sáng, nội thất trong phòng một mảnh tối tăm, chỉ có ổ chăng là ấm áp.
Trời mưa như thế này, rất thích hợp để ngủ.
Lâm An Lan nghe tiếng mưa rơi xuống, bùm bùm*, như ngọc trai rơi trên mâm ngọc.
*thực sự là bản QT nó để bùm bùm á bà con.
Cậu theo thói quen cuộn tròn thân thể lại, lùi về sau để tựa vào một lòng ngực ấm áp.
Bàn tay ở trên vòng eo cậu càng tăng thêm lực, đồng thời đem cậu kéo về phía sau, người đối phương cũng dán lại, vững vàng ôm lấy cậu.
“Dậy rồi à ?” Trình Úc hỏi.
Lâm An Lan quay đầu lại, Trình Úc rõ ràng đã tỉnh được một lúc rồi, thần sắc thanh tỉnh, thấy anh nhìn mình, trong đáy mắt càng ôn nhu hơn.
Lâm An Lan gật gật đầu, quay người lại, tầm mắt nhìn thẳng về phía anh, hướng anh cười.
Trình Úc thấy cậu cười với mình, không kìm lòng được mà kề sát vào cậu, tinh tế mà hôn lấy cậu.
Buổi sáng vốn là rất dễ “cạ ra lửa”, đặc biệt là trong lòng ngực anh còn ôm Lâm An Lan, không được bao lâu, Trình Úc liền cảm nhận được thay đổi của bản thân.
Lâm An Lan mẫn cảm nhận ra được, đang cùng người kia hôn môi, khẽ hở ra, nhẹ giọng nói: “Không muốn.”
“Được, không làm.” Trình Úc tiếp tục hôn môi cậu, ôn nhu dụ dỗ nói, “Anh sẽ chỉ hôn thôi.”
Lâm An Lan lúc này mới yên tâm.
Trình Úc hôn rất lâu, hôn từ môi câu, thuận thế hôn xuống phía dưới, hôn qua hàm dưới cùng cổ, tại xương quai xanh mà vuốt ve, mãi đến làn da xuất hiện những vết tích đo đỏ.
Ngón tay của anh thuận theo eo cậu mà vuốt ve, nhẹ nhàng trượt qua cột sống của cậu.
Mặt Lâm An Lan nháy mắt đỏ lên, trong mắt xuất hiện hơi nước, ánh nước diễm lệ, cậu trầm thấp thở dốc một tiếng, cầm lấy tay Trình Úc.
Trình Úc thuận thế cùng cậu mười ngón giao nhau, ngẩng đầu lần nữa hôn lấy môi của cậu.
Nụ hôn của anh từ trước đến nay đều rất ôn nhu, chỉ có thời điểm hai người đang vận động, anh mới có thể có lúc không khống chế được, vừa hung hăng vừa vội vã.
Mà kể cả lúc ấy, anh cũng sẽ không làm đau cậu, chỉ là không ngừng đòi hỏi, dường như muốn cậu lúc nào cũng phải đáp lại anh, như vậy anh mới có thể an tâm.
Lâm An Lan nâng cằm lên, đáp lại nụ hôn của anh, hôn một hồi lâu, hơi thở dồn dập dựa vào vai Trình Úc, cà cà, ôm lấy anh.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn còn đang rơi, bên trong có chút mát mẻ, ổ chăn lại thực sự rất ấm áp.
Lâm An Lan không muốn rời giường, thậm chí còn nhắm mắt lại, tiếp tục “nướng” một giấc
Trình Úc thấy cậu như mèo mà dựa vào mình, tay ôm lấy eo cậu thuận thế mà vuốt ve.
“Có đói bụng không?” Trình Úc hỏi, “Có muốn ăn cơm không?”
“Không vội.” Lâm An Lan đáp, “Em muốn nằm thêm một tí nữa.”
Trình Úc cũng không giục cậu, liền ôm lấy cậu, mặc cậu dựa vào trên vai mình, chỉ thỉnh thoảng lại cúi đầu hôn lấy đôi môi kia.
Lâm An Lan đã sớm quen.
Cậu tuy rằng mất trí nhớ, thế nhưng vẫn cảm thấy được bạn trai cậu nhất định rất là yêu cậu.
Nếu không thì cũng sẽ không động một chút là muốn ôm cậu, thỉnh thoảng liền muốn hôn, ngay cả ban đêm khi hai người đang vận động, Trình Úc đều có thể đặc biệt dài, đặc biệt lâu.
Cậu ban đầu còn lo lắng chính mình quên mất đối phương, quên mất những chuyện nho nhỏ của bọn họ, Trình Úc sẽ cảm thấy lạc lõng hoặc sẽ khó chịu, sẽ không ngừng kể cho cậu nghe những chuyện lúc trước của bọn họ.
Nhưng là sau khi sợ hãi của Trình Úc qua đi, liền đem cậu ôm vào trong ngực.
Anh nói, “Không sao, chỉ cần em còn bên cạnh anh là tốt rồi.”
Anh dường như là thật sự không thèm để ý, có lúc cậu hỏi, Trình Úc sẽ kể chuyện lúc trước cho cậu nghe.
Nếu như cậu không hỏi, Trình Úc cũng sẽ không đề cập đến.
Lâm An Lan còn hỏi anh rằng, “Anh không muốn em có thể mau chóng khôi phục ký ức sao?”
Trình Úc nở nụ cười, liền tới gần mà hôn cậu, “Anh không muốn để em cảm thấy áp lực.”
Anh còn nói, “Anh yêu chính là em, cũng không phải là ký ức cùng quá khứ, chỉ cần em ở đây, chúng ta có thể không ngừng cùng nhau tạo những ký ức mới, cho nên, cứ thuận theo tự nhiên là được rồi, em không cần cố gắng để nhớ lại quá khứ.”
Lời anh nói quả thực quá là tri kỷ, tri kỷ đến nỗi Lâm An Lan không tự chủ liền thả lỏng tâm tình mình ra.
Mấy ngày đầu khi cậu bị mất trí nhớ, liền tìm vài bộ phim truyền hình liên quan đến việc bị mất trí nhớ này, cậu luôn thấy rằng nam chính bởi vì nữ chính không nhớ được chuyện quá khứ của bọn họ mà tức giận, phiền muộn, tâm tình khó chịu ngột ngại, nữ chính thì lại hổ thẹn cùng bất an.
Lâm An Lan không quá thích như thế, cũng không phải là nữ chính cố ý mất trí nhớ, tại sao phải để cho nam chính vì vậy mà nóng nảy với nữ chính, nữ chính cũng rất vô tội mà.
Cậu cảm thấy bạn trai của nữ chính không đáng tin lắm, vẫn là bạn trai của cậu tương đối khiến cậu cảm thấy an tâm.
Khi so sánh cả hai, Lâm An Lan càng cảm thấy bạn trai của mình rất đáng được ca tụng.
Cậu dựa vào lồng ngực của Trình Úc chợp mắt một lát, sau đó mới rốt cục mở mắt lần nữa.
Trình Úc không có ngủ, vẫn luôn ngắm cậu, thấy cậu tỉnh rồi, nặn nặn mặt của cậu.
Trong ổ chăn rất ấm, Lâm An Lan ngủ đến mặt có chút hồng hồng, sau khi bị ngắt mặt còn đỏ hơn, như là trái dâu tây.
Trình Úc vừa nhìn, liền muốn hôn cậu.
Mà quả thực anh cũng đã hành động luôn rồi.
Anh có khát vọng với Lâm An Lan từ rất lâu rồi, đến nỗi bỗng nhiên có một ngày, Lâm An Lan thật sự nguyện ý mà nằm trong ngực của anh, anh liền không thể nào kiềm chế nổi dục vọng cùng mong muốn thân mật của bản thân.
Anh giống như là một người mắc chứng ham muốn động chạm da thịt, mọi lúc mọi nơi, đều muốn tiếp xúc với cậu, ôm lấy cậu, hôn cậu, giữ lấy cậu.
Anh cũng có công tác cần thực hiện, một khoảng thời gian dài, ngày qua ngày đều ở trong nhà, bồi bên người Lâm An Lan đang không có công việc gì, cẩn thận từng li từng tí chăm sóc cậu.
Sợ bản thân chớp mắt một cái, hoặc là tỉnh dậy sau một giấc ngủ, Lâm An Lan liền khôi phục ký ức, rời khỏi thế giới của anh.
Trình Úc không khỏi ôm chặt lấy cậu, hôn nhẹ lên đôi mắt của cậu, gọi cậu một tiếng vợ.
Lâm An Lan liền cười một tiếng đáp lại.
Trình Úc nghe tiếng cười của cậu, cũng cười đáp, “Em cười cái gì hả? Không phải là vợ anh à ?”
Lâm An Lan cố ý nói: “Không phải.”
Trình Úc nắm lấy cằm của cậu, “Còn dám nói không phải?”
Lâm An Lan mới không sợ anh, “Tất nhiên là không phải.”
“Không phải vợ của anh mà cùng anh ngủ chung một cái gường, đắp cùng một cái chăn à ?”
“Nên bây giờ em liền rời giường đây.” Lâm An Lan nói, sau đó liền ngồi dậy.
Trình Úc sợ cậu cảm lạnh, vội vã đem áo ngủ bên giường khoác lên vai cậu, liền giúp cậu chỉnh chỉnh, anh còn hận không thể tự tay bận quần áo giúp cậu đây.
Lâm An Lan thì chỉ cần duỗi thẳng tay mà bận quần áo vào.
Da của cậu rất trắng, tay cũng rất nhỏ, trên người còn có những dấu hôn bắt mắt của trận hoan ái tối hôm qua.
Trình Úc nhìn, không nhịn được từ phía sau ôm lấy cậu.
Anh đem đầu đặt ở trên bả vai Lâm An Lan, vòng tay qua người cậu, giúp cậu buột lại dây áo ngủ.
Sau khi buột chặt, liền khẽ nghiêng đầu của cậu, trên môi của cậu hôn hôn một chút.
“Muốn ăn cái gì?” Trình Úc hỏi cậu.
“Trời mưa rồi, còn lạnh như thế, vậy thì liền ăn lẩu đi.” Lâm An Lan suy tư.
Trình Úc gật đầu, “Vậy em cứ chơi di động trước, để anh đi chuẩn bị.”
Anh vừa nói vừa thay quần áo.
Lâm An Lan thì ôm chăn từ chối,”Không muốn, em muốn đi rửa mặt.”
Cậu nói xong, Trình Úc cũng đã mặc xong, liền xốc chăn lên.
Kết quả chăn mới vừa xốc lên, liền bị Trình Úc một tay nâng dưới đầu gối, một tay đỡ lấy vai, bế lên.
“Anh bế em đi.” Trình Úc nói.
Lâm An Lan thật bất đắc dĩ, tuy rằng cậu biết bạn trai thực sự rất yêu mình, thế nhưng cậu cũng cảm thấy, nếu cứ tiếp tục như thế này mãi, phỏng chừng cậu thật sự sẽ bị bạn trai nuôi thành một người tàn phế.
Làm cơm – không cần cậu làm.
Việc nhà – không cần cậu làm.
Thậm chí là đi đường , bạn trai cậu đều hận không thể giúp cậu đi.
“Côn trùng cắn người để lấy dinh dưỡng nhưng không cắn em, anh biết tại sao không?” Lâm An Lan hỏi bạn trai mình.
*Bản gốc là “ 蚂蚁森林偷能量都没人偷我的, 你知道为什么吗?” – Vì tiếng Trung con editor một chữ bẻ đôi cũng không rành nên chả biết phải edit sao cho đúng nghĩa. Đại khái là An Lan muốn nói là Trình Húc chiều ẻm quá riết ẻm như người không biết làm gì cả đến mức con muỗi cũng không muốn cắn á.
“Vì em khiến người gặp người thích, nên mới không nỡ .”
“Không phải .” Lâm An Lan đạo, “Bởi vì em căn bản không có xíu giá trị nào á!”
Cậu chọt chọt vai Trình Úc, ” Ra ngoài ăn cơm không cho em trả tiền, ở nhà thì không cho em làm gì cả, anh tự kiểm điểm bản thân một chút xem, anh như vậy mà được hả?”
Trình Úc lại cảm thấy mọi chuyện đều hợp tình hợp lí, làm gì có chuyện bạn trai lại để người yêu mình trả tiền bao giờ?
Anh cũng không phải là không có tiền, anh từ nhỏ đến lớn chính là không bao giờ thiếu tiền.
“Bảo bối, anh có tiền.” Trình Úc đạo, “Em là bà xã của anh, anh không để em trả tiền, vậy số tiền này anh giữ để làm gì? Đem chôn nó sao? Này thì cũng đâu được đâu, đúng không !?.”
Lâm An Lan: …
Lâm An Lan cảm thấy mình lợi hại vô cùng!
Thành phần xuất thân hào môn như Trình Úc, bây giờ cũng là “hot” lưu lượng trong vòng giải trí, là tình nhân cấp bậc nam thần trong mộng của vô số thiếu nữ, thế mà lại thích cậu, còn yêu thích đến như thế này, có phải là trước đó cậu đã cho Trình Úc uống bùa mê thuốc lú gì hả ?
Trình Úc đến gần bồn rửa mặt, lúc này mới chịu thả cậu xuống.
Anh thường xuyên ôm Lâm An Lan đến bồn rửa mặt, cho nên bồn rửa mặt luôn đặt đôi dép lê của Lâm An Lan ở đó.
Lâm An Lan lúc chuẩn bị đặt chân xuống sàn nhà liền giẫm lên dép lê, mang dép vào, nhích tới bồn rửa mặt của mình gần đó.
Rửa mặt xong xuôi, Trình Úc rửa sạch tay, chuẩn bị đi làm cơm.
Lâm An Lan liền đi cùng anh, “Để em giúp anh một tay.”
“Không cần đâu.” Trình Úc đáp, “Nấu lẩu không khó lắm, em đi chơi điện thoại đi,một lát anh làm xong sẽ gọi em.”
“Hai người làm thì nhanh hơn một mà, em rửa rau giúp anh.” Lâm An Lan cười nói.
Trình Úc cũng không cự tuyệt nữa, hai người cùng nhau đi xuống bếp.
Anh lấy đồ ăn trong tủ lạnh ra. Lâm An Lan nhận lấy, mở vòi nước, ngón tay trắng nõn dưới vòi nước loay hoay rửa rau.
Rau diếp xanh càng làm cho ngón tay trắng nõn của cậu thêm nổi bật, từng ngón từng ngón, nhỏ dài mà ôn nhu.
Trình Úc nhìn, từ phía sau tiến đến cầm lấy tay cậu, hai người người cùng nhau rửa.
Chỉ là Lâm An Lan thì rửa đồ ăn, còn anh thì chính xác hơn là rửa ngón tay của Lâm An Lan.
Từng ngón từng ngón, nhẹ nhàng vân vê.
Lâm An Lan bất mãn lấy vai đẩy đẩy người kia, “Đừng có phá.”
Trình Úc nhấc tay cậu lên hôn một cái, sau đó mới chịu đi chuẩn bị phần nguyên liệu còn lại.
Chuẩn bị xong , Trình Úc liền bỏ hết nguyên liệu vào nồi lẩu, hai người thì ngồi ở trước bàn ăn, chờ cho lẩu sôi lên.
Lúc đang chờ, điện thoại di động của Trình Úc vang lên.
Anh cầm lên nhìn, là quản lí của anh gọi đến.
Trình Úc không có bắt máy.
Lâm An Lan nhìn anh, “Không tiếp sao?”
“Không cần thiết.”
Nhưng mà tiếng chuông điện thoại vẫn kêu không ngừng, Lâm An Lan cảm thấy đối phương chắc có chuyện quan trọng cần bàn, liền khuyên anh bắt máy “Anh nghe máy đi, lỡ như có chuyện quan trọng thì sao.”
Trình Úc lúc này mới nhận cuộc gọi.
Tôn Mạnh thấy anh nhận cuộc gọi, lập tức nói, “Trình Úc, có tin tốt, bộ điện ảnh mới của Trương đạo mời cậu đến thử vai.”
Trình Úc bình tĩnh trả lời, “Ồ.”
“Thời gian thử vai….”
“Tôi không đi.” Anh lạnh lùng nói.
Mở nấp nồi lẩu trên bàn, Trình Úc bỏ đồ ăn cùng thịt vào. “Còn việc gì không? Không có chuyện gì tôi liền cúp máy.”
“Cậu sao lại không đi?” Tôn Mạnh khiếp sợ, “Đây chính là Trương đạo diễn, là Trương đạo diễn đó!”
“Lúc trước tôi đã từng nói, khoảng thời gian này tôi không có ý định đóng phim, các công việc trước đó đều đã dời lại, công việc mới cũng không nhận.”
“Nhưng là Trương đạo diễn…”
“Cũng như vậy.” Trình Úc ngắt lời, “Tôi muốn ăn cơm, cúp.”
Anh nói xong, liền thật sự cúp điện thoại.
Lâm An Lan mơ hồ nghe thấy, hỏi anh, “Anh vì sao gần đây không nhận dự án mới?”
Anh nói, “Anh mới vừa hơ khô thẻ tre*, quãng thời gian này không có thông cáo mới, em cũng không có, nên dời xuống được thì cứ dời.”
*hơ khô thẻ tre: được hiểu như kết thúc cảnh quay cuối cùng trong phim của diễn viên
“Này là vì lo lắng cho em sao?”
Trình Úc dừng đũa một chút, lại đưa vào trong nồi, gắp thịt bò giúp cậu.
“Lúc trước anh làm việc liên tục, cho nên quãng thời gian sắp tới muốn nghỉ ngơi.”
Anh đem đũa gắp thịt bò bỏ vào trong bát Lâm An Lan.
“Lại nói, chúng ta thời gian cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, anh muốn ở cùng em lâu hơn chút nữa.”
Trình Úc cảm thấy kỹ thuật nói dối của bản thân cũng không tệ lắm. Anh cảm thấy mình trước đây là người sẽ không nói dối, cũng không có chuyện gì đáng giá để anh phải nói dối.
Mãi đến tận khi Lâm An Lan xuất hiện, Trình Úc mới phát hiện, anh thật chất cũng là một người có thể nói dối. Anh thậm chí có thể mặt không biến sắc tim không đập mà nói dối.
“Anh cũng không thể nào cứ suốt ngày nhận công việc này nọ, anh chỉ muốn hẹn hò với em thôi, em nói coi có đúng không?” Trình Úc trừng mắt dòm cậu.
Anh lớn lên đến thật sự quá anh tuấn, Lâm An Lan bị anh nhìn như vậy, liền nháy mắt một cái, chỉ cảm thấy anh nói cũng có lý, nên đành cười cầm lấy đũa bắt đầu ăn cơm.
Trình Úc thấy cậu tin, cũng yên lòng.
Trên cuộc đời này, đối với anh là không có gì quan trọng hơn Lâm An Lan, anh tiến vào vòng giải trí chính là vì Lâm An Lan, cho nên những thứ khác đều không quá trọng yếu, chỉ cần có Lâm An Lan là anh không thể nào từ bỏ được.
Anh gắp đồ ăn bỏ vào trong bát Lâm An Lan.
Lâm An Lan gắp đồ ăn đưa cho anh, “Anh ăn đi, không cần gấp cho em đâu.”
“Em cứ ăn đi.” Trình Úc đáp, “Em không phải rất thích món này sao?”
Lâm An Lan nghe vậy liền sửng sốt một chút.
Cậu nhìn nhìn Trình Úc, như là hơi nghi hoặc một chút, “Em ăn lẩu không ăn cùng với măng.”
Cậu nói, “Em chỉ ăn măng xào, lúc trước khi chúng ta ăn lẩu, em không nói cho anh nghe sao?”
Tay cầm đũa của Trình Úc cứng đờ. “Lạch cạch” một tiếng, miếng măng rơi ở trên bàn cơm, đặc biệt đột ngột cực kì.
CHƯƠNG TRƯỚC MỤC LỤC CHƯƠNG SAU



